
hum nay nó đi phỏng vấn lần 1 mặc cho anh chị khuyên ngăn nhưng nó vẫn muốn đi, muốn xem thử họ đòi hỏi ở mình những gì, tính chất công việc có phù hợp với mình hay không. Và nó nhận ra là nó sẽ phải hy sinh rất nhiều để có thể trụ lại với công ty. Sơ sơ vậy thôi.
Đêm trước hum đi, nó chẳng biết đường, nó chưa thể định hình ra nơi nó đến sẽ là đâu, nó mún gọi nhờ a nhưng lại thôi. Nó là gì mà a lại giúp chứ! :(Nó quyết định tự dò đường đi một mình.
Nó lưỡng lự giữa đi hay không để rồi bị muộn. Nó fóng nhanh rồi thắng gấp. Kuối cùng nó nằm xõng xoài trên đường. Hú vía là đường đông, không xe chạy nhanh chứ không..........
Cuối tuần, chị nó kiu dẫn bạn lên nhậu, nó cũng mún mời a đi nhưng mà lại ngại, a & nó không là gì cả, mời như vậy liệu có ổn không----------nó lại thôi ,lại fóng xe đi một mình.
Lúc trước, nó nghĩ nó thích người khác, rằng nó và a sẽ chẳng đi đến đâu nhưng nó đã nhầm. Sau bao nhiêu hiểu lầm thì nó cũng đã ngộ ra một điều rằng, chỉ có a mới là người hiểu ý nó & nói chuyện hợp rơ với nó nhất. Đôi khi, nó cũng nhớ & nghĩ về a nhiều lắm!
Nhưng nó sẽ không để tình cảm của mình lớn dần theo năm tháng mãi như vậy được. Nó sẽ phải quên a đi bởi vì...........xung quanh a có quá nhiều người theo đuổi. Rằng với a, nó chỉ là kí ức, một kí ức xoẹt qua.
A!Chắc có lẽ a sẽ chẳng bao h đọc được những tâm sự này đâu, bởi vì blog, blog mang tên miền blogspot đã thuộc về dĩ vãng. Có khi a quên hẳn nó rồi cũng nên! :( Và nếu như a có vô tình đọc được những dòng này đi nữa thì a cũng biết là, đã từng có người dõi theo a. Chỉ vậy thôi!
P.S
22.11.10





