0 nhận xét
TwitThis

hum nay nó đi phỏng vấn lần 1 mặc cho anh chị khuyên ngăn nhưng nó vẫn muốn đi, muốn xem thử họ đòi hỏi ở mình những gì, tính chất công việc có phù hợp với mình hay không. Và nó nhận ra là nó sẽ phải hy sinh rất nhiều để có thể trụ lại với công ty. Sơ sơ vậy thôi.
Đêm trước hum đi, nó chẳng biết đường, nó chưa thể định hình ra nơi nó đến sẽ là đâu, nó mún gọi nhờ a nhưng lại thôi. Nó là gì mà a lại giúp chứ! :(Nó quyết định tự dò đường đi một mình.
Nó lưỡng lự giữa đi hay không để rồi bị muộn. Nó fóng nhanh rồi thắng gấp. Kuối cùng nó nằm xõng xoài trên đường. Hú vía là đường đông, không xe chạy nhanh chứ không..........
Cuối tuần, chị nó kiu dẫn bạn lên nhậu, nó cũng mún mời a đi nhưng mà lại ngại, a & nó không là gì cả, mời như vậy liệu có ổn không----------nó lại thôi ,lại fóng xe đi một mình.
Lúc trước, nó nghĩ nó thích người khác, rằng nó và a sẽ chẳng đi đến đâu nhưng nó đã nhầm. Sau bao nhiêu hiểu lầm thì nó cũng đã ngộ ra một điều rằng, chỉ có a mới là người hiểu ý nó & nói chuyện hợp rơ với nó nhất. Đôi khi, nó cũng nhớ & nghĩ về a nhiều lắm!
Nhưng nó sẽ không để tình cảm của mình lớn dần theo năm tháng mãi như vậy được. Nó sẽ phải quên a đi bởi vì...........xung quanh a có quá nhiều người theo đuổi. Rằng với a, nó chỉ là kí ức, một kí ức xoẹt qua.
A!Chắc có lẽ a sẽ chẳng bao h đọc được những tâm sự này đâu, bởi vì blog, blog mang tên miền blogspot đã thuộc về dĩ vãng. Có khi a quên hẳn nó rồi cũng nên! :( Và nếu như a có vô tình đọc được những dòng này đi nữa thì a cũng biết là, đã từng có người dõi theo a. Chỉ vậy thôi!
P.S
22.11.10

HOANG MANG

0 nhận xét
TwitThis

hic!bun` quá
Vì tương lai, vì sự nghiệp nên nó đành chấp nhận bám trụ lại trong này.
Thời gian này đúng là lao đao lận đận. Một mình đối mặt với bốn bức tường từ sáng tới tối, lộc cộc với cái máy tính lục hết trang việc làm này đến trang việc làm khác. Việc thì nhiều như rồi trầy trật mãi tới giờ nó cũng chưa đâu vào đâu. Có lẽ nó tham vọng nhiều quá!Mà cũng không phải là tham vọng bởi lẽ nó- một sinh viên vừa tốt nghiệp không tránh khỏi những bỡ ngỡ, thậm chí nó còn không biết nó đang thích làm gì, hướng đi của nó sau này sẽ như thế nào. Loay hoay cả ngày nó lại thấy hoang mang cực độ.
Ngày trước, vừa tốt nghiệp nó nghĩ rằng nếu sống trong này thì một năm chỉ còn lại 4 ngày tết là nó có thể dành thời gian cho gia đình, nó quyết định bỏ mặc tất cả, khăn gói về quê. Liệu như vậy có phải một bước đi sai lầm?Trong khi các bạn cùng trang lứa với nó chỉ đợi cơ hội ra trường là tung bay khắp mọi nơi, còn nó ,nó đã chọn cho mình một lối đi riêng. Nó đã quay trở lại, những tưởng ngành nó thì dễ kiếm việc lắm nên nó chủ quan, nhưng ngờ đâu tới giờ vẫn chưa đâu vào đâu. Hic! bu`n quá!
Không biết liệu số fận sẽ run rủi nó dạt về đâu nữa. Nó bu`n & nhớ nhà nhiều lắm. Nhớ ba mẹ, nhớ em quá :((
 

Love songs

Twitter Blog Templates © Copyright by welkum | Template by BloggerTemplates | Blog Trick at Blog-HowToTricks